"HẸN GẶP TẠI JERUSALEM"
* Một ý chí kiên vững, một tâm thức văn hóa sâu thẳm.
"Năm sau hẹn gặp tại Jerusalem" השנה הבאה תיפגש בירושלים
- đây là câu nói cửa miệng của người Do Thái khi họ cử hành Lễ Vượt Qua
(Passover; còn gọi là Lễ Quá Hải Pesah) vào mỗi năm trong khi họ lưu vong trên
khắp thế giới. Lời hẹn để nuôi dưỡng hi vọng trong vài chục năm? Không. Hi vọng
cho một trăm năm? Cũng không. Mà là mỗi năm, lại "HẸN NĂM SAU GẶP TẠI
JERUSALEM", cứ vậy lặp đi lặp lại, trong suốt hai ngàn năm lưu lạc rời khỏi
quê cha đất tổ!
Người Do Thái hoang tưởng chăng, khi nhắc nhau "hẹn
trở về Jerusalem", trong khi hết năm này qua năm khác mà ngày trở về quê
hương vẫn vời vợi mù khơi? KHÔNG, không hề một chút hoang tưởng.
Bởi vì lời hẹn trở về Jerusalem không phải là lời hẹn ngược dòng thời gian dựng
lại thể chế cũ. Mà lời hẹn trở về Jerusalem để dựng xây mới hơn, là minh chứng
cho ý chí của con người chiến thắng mọi sự lãng quên, không cho phép thời gian
đè bẹp ký ức lịch sử luôn SỐNG trong tâm khảm của mỗi người!
Người Do Thái tưởng niệm Lễ Vượt Qua để khắc ghi biến
cố Xuất hành (Exodus) thoát khỏi Ai Cập cổ đại mà trở về với quê hương, về với
Đất Hứa. Như đấng Javeh đã hứa với họ:
"Ta chọn các người làm dân của Ta, và Ta sẽ là Thiên Chúa các ngươi".
Dặn dò nhau về việc qui cố hương, gặp nhau tại thủ phủ
trước đây - về ý nghĩa - tức là nuôi dưỡng một tâm thức văn hóa sâu thẳm. Phải
HIỂU giá trị văn hóa của vùng đất mà thủ phủ/kinh đô được dựng lên, phải hiểu lắm
thì mới YÊU mới QUÝ được.
Không thể nuôi ý chí bền bĩ nếu không hiểu được giá trị.
Nói cách khác, một khi không hiểu giá trị của vùng đất cố hương thì ý chí trở về
ắt cùn lụt, phôi pha.
Nguồn: Nguyễn - Chương Mt
-------------------------------------------------------------------
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét